Xắn tay áo dọn bãi rác để… khoe phây, dễ thương không chịu nổi

Xắn tay áo dọn bãi rác để… khoe phây, dễ thương không chịu nổi,

Xắn tay áo dọn bãi rác để... khoe phây, dễ thương không chịu nổi - Ảnh 1.

Một thanh niên khoe thành quả dọn bãi rác – Ảnh: FACEBOOK

Theo một số tờ báo, trào lưu xắn tay dọn rác được một thanh niên tên Byron Roman thách thức trên Facebook cá nhân. Hiện tại bài viết của anh này đã nhận được hàng chục ngàn lượt thích, hơn 290.000 lượt chia sẻ.

Viết trên Facebook, Byron Roman cho biết anh choáng vì hành động của mình đã nhận được sự hưởng ứng mạnh mẽ của cộng đồng mạng. “Tôi nhận được hàng trăm tin nhắn từ khắp nơi trên thế giới. Mọi người cảm ơn tôi và gửi cho tôi những bức ảnh họ đang dọn dẹp rác”.

Một số hình ảnh cư dân mạng chia sẻ về việc dọn bãi rác:

Xắn tay áo dọn bãi rác để... khoe phây, dễ thương không chịu nổi - Ảnh 2.
Xắn tay áo dọn bãi rác để... khoe phây, dễ thương không chịu nổi - Ảnh 3.
Xắn tay áo dọn bãi rác để... khoe phây, dễ thương không chịu nổi - Ảnh 4.
Xắn tay áo dọn bãi rác để... khoe phây, dễ thương không chịu nổi - Ảnh 5.
Xắn tay áo dọn bãi rác để... khoe phây, dễ thương không chịu nổi - Ảnh 6.
Xắn tay áo dọn bãi rác để... khoe phây, dễ thương không chịu nổi - Ảnh 7.
Xắn tay áo dọn bãi rác để... khoe phây, dễ thương không chịu nổi - Ảnh 8.
Xắn tay áo dọn bãi rác để... khoe phây, dễ thương không chịu nổi - Ảnh 9.

Không chỉ cá nhân, nhiều trang mạng bảo vệ môi trường cũng nhảy vào trào lưu mới đầy tích cực này:

Xắn tay áo dọn bãi rác để... khoe phây, dễ thương không chịu nổi - Ảnh 10.
Xắn tay áo dọn bãi rác để... khoe phây, dễ thương không chịu nổi - Ảnh 11.

Trong bối cảnh nhiều người đang chán nản vì mạng xã hội bị lợi dụng làm nơi phát tán tin giả, những hành động kiểu người thật, việc thật và tầm ảnh hưởng cho thấy mạng xã hội vẫn có mặt tích cực nếu chúng ta sử dụng đúng cách.

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học, Xắn tay áo dọn bãi rác để… khoe phây, dễ thương không chịu nổi

Sưu Tầm: https://tuoitre.vn/xan-tay-ao-don-bai-rac-de-khoe-phay-de-thuong-khong-chiu-noi-20190311151420484.htm

Nữ sinh Mỹ được 39 trường chào đón, tổng học bổng 1,6 triệu USD

Nữ sinh Mỹ được 39 trường chào đón, tổng học bổng 1,6 triệu USD,

Nữ sinh Mỹ được 39 trường chào đón, tổng học bổng 1,6 triệu USD - Ảnh 1.

Jordan Nixon tại trường học – Ảnh: CBS NEWS

Con số này có thể còn cao hơn nữa vì cô gái này đã nộp đơn cho tất cả 50 trường. 

Trả lời kênh truyền hình CBS 46, Nixon cho biết mình đã chọn nộp đơn vào các trường đại học có thành phần sinh viên đa dạng và có chương trình Kinh doanh Quốc tế (International Business).

Bản thân cô cũng bất ngờ khi tới nay tổng số học bổng mà các trường đề nghị gộp lại đã lên tới 1,6 triệu USD.

Nixon hào hứng chia sẻ: “Được nhiều trường chấp nhận như vậy là điều tôi quá bất ngờ”. Lý giải thành công của mình, Nixon cho rằng điều này có được nhờ bản thân có động lực rõ ràng và sự hỗ trợ mạnh mẽ của nhiều người xung quanh.  

Cô gái 17 tuổi cũng giành luôn danh hiệu người được nhiều trường đại học nhận học nhất của trường trung học Douglas County.

Phương pháp của Nixon là “không phải lúc nào cũng ngồi học, nhưng khi đã học thì tập trung tuyệt đối”. Ngoài học tập, cô bạn còn đội cổ vũ của trường, các câu lạc bộ khuyến khích học tập.

Quan điểm của Nixon là luôn làm gì cũng hết sức mình. “Tôi luôn muốn thử thách chính mình. Đây là điều quan trọng nhất đối với tôi”, bạn nói. 

Cô Pinky Quick, giáo viên tư vấn về nghề nghiệp và chọn trường ở trường Trung học Douglass County, chia sẻ: “Các học sinh như Jordan Nixon có thể đăng ký với nhiều trường như vậy là vì các bạn đã sử dụng những ứng dụng cho phép đăng ký nhiều trường đại học với một gói giá rẻ như Common Black App hoặc ứng dụng Common App, cho phép đăng ký với tối đa 20 trường”.

Hiện Nixon chưa có quyết định chọn trường nào, hạn chót của cô cũng như các học sinh khác ở Mỹ là ngày 1-5.

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học, Nữ sinh Mỹ được 39 trường chào đón, tổng học bổng 1,6 triệu USD

Sưu Tầm: https://tuoitre.vn/nu-sinh-my-duoc-39-truong-chao-don-tong-hoc-bong-1-6-trieu-usd-20190310092321687.htm

Bạn trẻ TP.HCM làm tranh, tượng kêu gọi bảo vệ động vật hoang dã

Bạn trẻ TP.HCM làm tranh, tượng kêu gọi bảo vệ động vật hoang dã,

Bạn trẻ TP.HCM làm tranh, tượng kêu gọi bảo vệ động vật hoang dã - Ảnh 1.

Các bạn trẻ làm sản phẩm len hình động vật hoang dã – Ảnh: TRỌNG NHÂN

Sự kiện do Trung tâm Hành động và liên kết vì môi trường và phát triển (CHANGE) cùng Tổ chức Cứu trợ hoang dã (Wild Aid) phối hợp CLB Tuổi Trẻ Thăng Long thực hiện.

Đây là sự kiện đánh dấu kết thúc chiến dịch “Không tạo thống khổ, ấy là cứu độ” nhằm truyền yêu thương cho những người dân Việt Nam, nhất là giới trẻ về tình yêu thương muôn loài.

Trong chương trình, các bạn trẻ được trải nghiệm những hoạt động mới mẻ và độc đáo như trải nghiệm không gian thiên nhiên sống động qua công nghệ thực tế ảo VR; tự tay làm tranh len nghệ thuật và nặn tượng về động vật hoang dã; chụp ảnh để lan tỏa thông điệp bảo vệ muôn loài…

“Mình thấy hoạt động rất sáng tạo. Nhóm cho thấy bảo vệ động vật hoang dã không phải điều gì quá khô khan mà gắn liền với cuộc sống hằng ngày. Việc gắn bảo vệ động vật hoang dã với tình yêu thương bác ái của Phật giáo với mình cũng là sáng tạo” – Nguyễn Minh Anh, Trường ĐH Tài chính marketing, nhận xét.

Tham dự sự kiện, Đức Pháp vương Gyalwang Drukpa thuộc dòng Phật giáo Kim cương thừa chia sẻ rằng mọi loài động vật sống trên Trái đất đều có ích cho con người một cách trực tiếp hay gián tiếp. Ở một góc độ nào đó, con người là một loài động vật may mắn trên thế giới này, do vậy cần lan tỏa yêu thương đến những loài động vật khác.

Bạn trẻ TP.HCM làm tranh, tượng kêu gọi bảo vệ động vật hoang dã - Ảnh 2.

Đức Pháp vương Drukpa gửi lời chào đến các bạn trẻ tham gia sự kiện – Ảnh: TRỌNG NHÂN

“Bản thân tôi cũng là một người yêu động vật. Hằng ngày, nhiều người vẫn đang hành hạ những động vật sống trong tự nhiên trong khi chúng không có tội lỗi gì. Nhiều người đem cái quyền lực mạnh hơn của mình để sát hại động vật yếu thế, đây là điều không hợp lý” – Đức Pháp vương Drukpa nói.

Ngài cũng khuyên các bạn trẻ nên sống hướng thiện, chan hòa với muôn loài và tập thực hành ăn chay để giúp đỡ các động vật khác.

CHANGE và WildAid từng tổ chức nhiều sự kiện truyền thông về bảo vệ động vật hoang dã có sự góp mặt của những nhân vật nổi tiếng thế giới.

Trước đó, trong những hoạt động của mình, nhóm đã đón sự góp mặt của các tên tuổi như diễn viên Thành Long, diễn viên Edward Norton, tỉ phú Richard Branson, danh thủ David Beckham.

Nhóm hoạt động với tôn chỉ “Không có người mua, không còn kẻ giết”, từ đó thường xuyên sáng tạo những sản phẩm truyền thông nhằm đánh mạnh đến ý thức của cộng đồng.

Bạn trẻ TP.HCM làm tranh, tượng kêu gọi bảo vệ động vật hoang dã - Ảnh 3.

Bức tượng voi, tê giác và tê tê cầu cứu Đức Phật là điểm nhấn tại sự kiện – Ảnh: TRỌNG NHÂN

Bạn trẻ TP.HCM làm tranh, tượng kêu gọi bảo vệ động vật hoang dã - Ảnh 4.

Người dân chụp ảnh với các hashtag bảo vệ động vật hoang dã – Ảnh: TRỌNG NHÂN

Bạn trẻ TP.HCM làm tranh, tượng kêu gọi bảo vệ động vật hoang dã - Ảnh 5.

Đức Pháp vương Drukpa xem thiên nhiên hoang dã qua kính thực tế ảo – Ảnh: TRỌNG NHÂN

Bạn trẻ TP.HCM làm tranh, tượng kêu gọi bảo vệ động vật hoang dã - Ảnh 6.

Trải nghiệm nặn tò he hình động vật hoang dã – Ảnh: TRỌNG NHÂN

Bạn trẻ TP.HCM làm tranh, tượng kêu gọi bảo vệ động vật hoang dã - Ảnh 7.

Những bức ảnh yêu thương động vật hoang dã được chụp và rửa ngay tại sự kiện – Ảnh: TRỌNG NHÂN

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học, Bạn trẻ TP.HCM làm tranh, tượng kêu gọi bảo vệ động vật hoang dã

Sưu Tầm: https://tuoitre.vn/ban-tre-tp-hcm-lam-tranh-tuong-keu-goi-bao-ve-dong-vat-hoang-da-20190310103509352.htm

Thói quen không mang túi nilông về nhà

Thói quen không mang túi nilông về nhà,

Thói quen không mang túi nilông về nhà - Ảnh 1.

Diệu Hằng đã tập cho mình thói quen mang theo túi đi chợ – Ảnh: Ngân Hà

Để thay đổi thói quen rất khó, do vậy khi người lớn chúng ta muốn trẻ em hành động đúng thì chính mình phải thay đổi thói quen không tốt trước.

Chị HUỲNH THỊ QUỐC TRỊ

Hơn một năm nay, Nguyễn Thị Diệu Hằng – sinh viên năm 2 ĐH Công nghệ TP.HCM – không còn đi tay không vào siêu thị mà mang theo túi vải, hộp nhựa để mua đồ. Túi thì đựng rau củ, thịt cá, đồ ăn ướt thì đựng trong hộp.

Đừng “tay không” đi mua sắm

“Mỗi lần đi mua đồ ăn sáng mang theo hộp thì ai cũng nhìn tôi kiểu “người ngoài hành tinh”. Có lần đi mua đồ ăn vặt mang theo cả tô, cả hộp, cả túi thì chị bán hàng nhìn tôi cười cười. Chị bảo tôi là người đầu tiên mua đồ mà cầm tô, hộp, túi. 

Tôi cũng không ngại giải thích là tôi làm như thế để bảo vệ môi trường. Chị chủ quán cũng tặng thêm đồ ăn vì quán không phải tốn hộp nhựa để đựng đồ. Lần khác khi mua đồ ăn gần nhà quên mang theo tô, tôi chạy về lấy cái tô rồi mới quay lại mua” – Hằng kể.

Trước khi tìm hiểu về chủ đề môi trường, Hằng cũng suy nghĩ đơn giản và ngây ngô rằng chỉ cần bỏ rác đúng nơi quy định là được, nhựa hay nilông đều sẽ được tái chế. 

“Năm nhất đại học tôi bắt đầu đọc được nhiều thông tin về túi nilông. Các con số thống kê khổng lồ về lượng rác thải khó phân hủy ra môi trường mỗi ngày, mỗi năm đều là không tưởng. Rác thải mà mỗi chúng ta thải ra hằng ngày thường không thể tái chế mà hầu như các bên thu gom rác thải sẽ phải đốt – gây ô nhiễm không khí và chôn lấp – gây ô nhiễm môi trường đất…” – Hằng chia sẻ.

Giống như Hằng, Trần Đoan Khánh (20 tuổi) cũng bắt đầu thay đổi suy nghĩ từ khi đọc thông tin về rác thải trên một fanpage về môi trường có tên Zero Waste Saigon. Cô cũng mang theo túi vải, hộp nhựa, ly nước cá nhân mỗi khi đi chợ, đi siêu thị hay quán xá gần một năm nay. 

“Trước kia tôi không hề suy nghĩ gì về việc đi chợ mua rau, mua thịt cá được bỏ trong một mớ túi nilông. Nhưng từ khi biết Việt Nam là nước có lượng rác thải thuộc hàng top thế giới thì tôi bắt đầu nghĩ về thế hệ tương lai sống trong một hành tinh ô nhiễm và tìm cách để thay đổi” – Khánh kể.

Gần đây chị Nguyễn Thị Thanh Nguyên (Q.7) cũng không còn tay không đi chợ mà tận dụng cái làn nhựa được tặng xách theo để đựng tất cả rau củ vào đó. Gia đình chị cũng đã hạn chế dùng đồ nhựa và chuyển qua sử dụng đồ mây tre lá như rổ, rá, mẹt… 

“Sau khi thanh lý cái mâm nhựa quá cũ, nhà tôi mới mua cái mẹt để làm mâm ăn cơm. Lúc mang về nhà, cậu con trai học lớp 3 đã reo “nhà mình bảo vệ môi trường á ba ơi”” – chị chia sẻ.

Không ngại bị nói “làm màu”

“Lúc đầu ai nhìn tôi cũng nói rảnh quá, siêng quá vì lúc nào cũng đem theo túi vải, ly, hộp… Nhưng tôi không ngại bị nói làm màu. Lần nào gặp bạn bè, đồng nghiệp tôi cũng tranh thủ nói về tác hại của nilông, nhựa và một số người đã bắt đầu hạn chế dùng túi nilông, thỉnh thoảng họ còn khoe với tôi chuyện họ làm nữa” – Khánh vui vẻ kể. 

Còn Diệu Hằng lúc đầu cũng bị chính mẹ khó chịu, gắt lại rằng “không lấy túi nilông thì đựng bằng cái gì?” khi cứ hay nhắc mẹ mua hàng đừng lấy túi nilông nữa. Mẹ cô cũng thường nói một mình cô làm thì không thể thay đổi được gì.

Theo Hằng, bây giờ mọi người đang sử dụng túi nilông, hộp xốp một cách rất vô tư như một thói quen khó bỏ. 

“Có thể không phải vì họ thiếu ý thức mà vì họ chưa thực sự hiểu về tác hại của nó để suy nghĩ khác. Nhiều nghiên cứu cho thấy nhựa, nilông không thể phân hủy hoàn toàn mà chúng chỉ bị vỡ các lớp cấu tạo và rã ra thành vi nhựa. Vi nhựa xuất hiện nhiều nhất là trong nước biển và người ta đã phát hiện nó trong hàu biển, muối ăn, trong bụng cá tôm… nên có thể là nó đang có trên bàn ăn của mọi người” – Hằng giải thích. 

Đến bây giờ Hằng sẽ từ chối nhận túi nilông khi có thể tự cầm được, dùng ly nước và ống hút bằng tre. Cô làm một phép tính: một chai nước cá nhân + ống hút cá nhân = 200 ly nhựa + vô vàn ống hút nhựa. Đó là một con số đáng kể.

Nhưng để hình thành thói quen thì Hằng và Khánh đều mất một khoảng thời gian. “Tôi cứ để sẵn ly, túi trong cốp xe cho đỡ quên, hoặc treo sẵn lên xe, trên bàn để dễ thấy mỗi khi ra đường. Ví tiền thì luôn bỏ vào túi vải để đi đâu cũng mang theo bởi vì ra khỏi nhà là phải mang theo tiền” – Hằng chia sẻ. 

Hiện nay Hằng hầu như hạn chế tối thiểu lượng túi nilông, trung bình chỉ khoảng ba túi/tháng trong những trường hợp bất đắc dĩ quên mang theo túi, hộp đựng, người bán tự bỏ túi nilông mà không kịp trở tay… Hằng cũng đang làm những clip ngắn để chia sẻ thói quen sống xanh với hi vọng có thể thay đổi suy nghĩ của những người xung quanh về rác thải.

Sạp hàng không túi nilông

Chị Huỳnh Thị Quốc Trị vừa xây dựng trang trại trồng rau sạch tại Đơn Dương (Lâm Đồng) đã hướng mọi người cùng sống xanh bằng cách dùng túi giấy và lá chuối để gói rau, củ khi bán cho khách hàng.

Mặc dù chi phí mua túi giấy cao hơn túi nilông nhưng tự bản thân chị cam kết không dùng túi nilông cũng chỉ với mục đích âm thầm góp thêm chút thông điệp “hạn chế dùng túi nilông”, bảo vệ môi trường sống.

Hay như ở khu chợ quê thường họp vào cuối tuần tại Q.1 cũng “tẩy chay” túi nilông bằng cách thay thế các loại lá để gói rau củ, ai không mang theo giỏ xách thì đã có giỏ xách 5.000 đồng để phục vụ tại chỗ.

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học, Thói quen không mang túi nilông về nhà

Sưu Tầm: https://tuoitre.vn/thoi-quen-khong-mang-tui-nilong-ve-nha-20190310091109797.htm

Cô gái đưa xe lăn lên sàn catwalk

Cô gái đưa xe lăn lên sàn catwalk,

Cô gái đưa xe lăn lên sàn catwalk - Ảnh 1.

Nhà thiết kế Louise Linderoth (trái) và tác giả viết bài

Du khách dừng chân rất lâu bên 3 manơcanh trong tư thế ngồi mà với nhiều người, đây là lần đầu họ thấy một bộ sưu tập trong đó người mẫu ngồi xe lăn.

Từ trong đám đông, một cô gái trẻ vươn người đẩy xe lăn tiến về phía trước. Đó là Louise Linderoth, 26 tuổi, tác giả bộ sưu tập “Xin mời ngồi” – làn gió mới của nhiều tuần lễ thời trang từ năm 2017. Như gu thẩm mỹ của người Bắc Âu, Louise chọn trang phục trắng đen nhưng chiếc áo tua rua như “tố cáo” cá tính mạnh mẽ và kiên cường của cô.

Đã nói hàng trăm lần về tình trạng của mình, tuy nhiên Louise vẫn xúc động khi nhớ về cú sốc năm 10 tuổi, khi bệnh tật đã lấy đi vĩnh viễn của cô khả năng đi lại: “Khi 10 tuổi tôi bị viêm tủy ngang – kết quả là cột sống bị tổn thương và tôi không còn có thể đi lại được. 

Trong 12 năm đầu tiên, tôi không chịu chấp nhận sự thật về tình trạng của mình. Tôi cố gắng tỏ ra là một người bình thường, chịu ngồi xe lăn và bắt mình đi nạng. Tôi đẩy cơ thể mình đến giới hạn về thể chất, tâm lý và rơi vào trầm cảm năm 23 tuổi. 

Tuy nhiên, chính điều đó đã thức tỉnh tôi. Tôi nhận ra mình không thể tiếp tục đối xử tệ với bản thân. Tôi cần thay đổi cách nghĩ và cảm nhận về chính mình”.

Louise tiếp tục: “Tôi không từ bỏ tình yêu với thời trang. Nhưng nếu không thể thay đổi cơ thể mình, tôi phải làm cho thời trang mở rộng bộ khung tiêu chuẩn khắt khe của nó cho những kiểu cơ thể khác, người mặc không nhất thiết phải đi lại được”.

Louise mất năm tháng để lên ý tưởng và hoàn thành bộ sưu tập – chính là bài tốt nghiệp đại học ở trường đại học về dệt may tại Gothenburg, Thụy Điển.

Cô cho biết mình đã “đùa nghịch” với chất liệu jean như thế nào: “Mọi người đi lại bằng chân, còn tôi thì bằng tay. Với tôi, tay cũng như là chân. Vì vậy, hãy thay tay áo bằng ống quần, thay thân áo và cổ áo bằng lưng quần…”.

Cô gái đưa xe lăn lên sàn catwalk - Ảnh 2.

Những mẫu trang phục thiết kế cho người khuyết tật của Louise Linderoth được trưng bày ở Bảo tàng quốc gia Thụy Điển – Ảnh: HỒNG VÂN

Ở khía cạnh nghịch thì Louise đã cắt, xé… những chiếc quần jean bình thường để bắt chúng chiều theo cơ thể khi người mặc ngồi xuống: “Khi ngồi xuống, chiếc quần jean có thể làm bạn lộ nửa cái mông hoặc siết chặt bụng bạn. Quần jean bình thường rất khó mặc với người bị liệt thân dưới. Tôi đã sửa lại để những chiếc quần jean mang đến cảm giác thoải mái hơn khi ngồi, chiều theo các đường cong và phần cơ thể bị gập lại của chúng ta”.

Bài tốt nghiệp gây được tiếng vang mạnh mẽ và xuất hiện ở Tuần lễ thời trang London tháng 9-2017, Tuần lễ thời trang Stockholm tháng 8-2017, Tuần lễ thời trang Ethno Tendance, Bỉ năm 2017.

Bộ sưu tập khiến người xem phải suy nghĩ. Thời trang hay cái đẹp là cho mọi người, trong đó có người khuyết tật. Thời trang cần những con người không bỏ cuộc, truyền cảm hứng như Louise để mở rộng khuôn khổ của nó. Bảo tàng quốc gia Thụy Điển ở Stockholm tự hào chọn bộ sưu tập “Xin mời ngồi” của Louise để giới thiệu đến người xem vì lẽ đó.

Bộ sưu tập “Xin mời ngồi” đã ngay lập tức đưa tên tuổi cô sinh viên vừa tốt nghiệp vượt ra khỏi biên giới Thụy Điển. Với Louise, nếu điều đó mang lại điều gì đặc biệt thì đó là cơ hội nói với các bạn trẻ cùng hoàn cảnh một điều rất thật lòng: “Tôi đã phí nhiều năm cố gắng tỏ ra bình thường và sợ mình khác biệt. Giờ đây, tôi muốn nói với các bạn trẻ: “bình thường là tẻ nhạt”. Sẽ khó để nghĩ được thế này khi bạn còn trẻ, nhưng bạn có thể”.

Louise Linderoth học về thời trang từ năm 15 tuổi. Tạp chí Vogue, Anh năm 2017 nhận xét về “Xin mời ngồi” như sau: “Đây là một bộ sưu tập nghiêm túc, nhấn mạnh tầm quan trọng của việc thiết kế trang phục cho người dùng ở những hoàn cảnh khác nhau.

Louise khiến người ta phải đồng ý với cô: Thời trang cũng cần tập trung vào người mặc chúng, chứ không chỉ để dành cho người ngắm chúng. Sàn diễn thời trang cần có nhiều kiểu cơ thể, kích thước, nhiều cách thể hiện”.

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học, Cô gái đưa xe lăn lên sàn catwalk

Sưu Tầm: https://tuoitre.vn/co-gai-dua-xe-lan-len-san-catwalk-20190310090619433.htm

Biết… ‘buông’ cái bếp một chút!

Biết… ‘buông’ cái bếp một chút!

,

Biết... buông cái bếp một chút! - Ảnh 1.

Một gia đình hạnh phúc khi vợ chồng cùng nhau vô bếp – Ảnh: HOÀNG ĐÔNG

Thi thoảng tôi bắt gặp trong quán một hai phụ nữ không còn quá trẻ, chỉ thoáng qua thôi là biết họ nhất định có một gia đình cần chăm sóc. Vậy mà cuối tuần họ an nhàn ngồi quán một mình, đôi khi kèm theo tờ báo hay chiếc laptop. Cảm giác nhất thời của tôi là khó hiểu. Mấy chị rảnh ghê hen, ra đây hưởng thụ một mình, vậy con cái ai lo?!

Mãi sau này, khi đã trải qua vô số cái cuối tuần bão táp, tôi mới hiểu ra cái “chân lý” tưởng khó tin rằng, dành riêng cho bản thân một chút thời gian, với cốc cà phê thơm hay ly trà gạo hấp dẫn, cũng chính là cách để nâng niu và yêu thương gia đình. 

Sạc lại năng lượng sau cả tuần vất vả, đặng tiếp tục chiến đấu cho tuần kế tiếp. Sao lại phải xoắn với việc dọn dẹp tưng bừng, la mắng oang oang và sau đó có khi người đàn bà trong nhà lại khóc hu hu vì ấm ức?

Bởi chính tôi cũng có dạo khá… siêng năng, chưa tới cuối tuần đã ngồi nghĩ vẩn vơ là thứ bảy nhà mình ăn gì vào buổi sáng. Trưa nấu món gì cho nó hoành tráng xôm tụ. Rồi bữa tối sẽ ra sao. Hôm chủ nhật thì thế nào. Rồi hì hục đi chợ, lục đục cắt gọt nấu nướng. 

Tới lúc xong xuôi mới nhớ ra ngày đó chồng phải đi làm, vì là thứ bảy đầu tháng. Hoặc con có lớp học thêm học bớt đột xuất dời ngày gì đó. Đứa nhỏ thì xin đi sinh nhật bạn, sẵn tiện coi phim luôn, là hết buổi.

Cảm giác của bà nội trợ chăm ngoan sẽ ra sao khi những thứ mình tỉ mỉ làm ra bị ế? Tất nhiên là tôi vừa bực vừa cáu, ngồi ăn với “đội ngũ nhân sự” không còn đầy đủ như dự kiến ban đầu chẳng còn thấy ngon lành gì.

Tôi từng có giai đoạn hay trách chồng là anh ít quan tâm tới gia đình quá. Hầu như chưa bao giờ thấy anh có dự định chở vợ con đi chơi đâu, hoặc ra ngoài ăn uống gì vào dịp cuối tuần. Anh cứ ngồi đợi vợ lên kế hoạch sẵn như vậy ư, coi sao được?

Chồng tôi rút kinh nghiệm sâu sắc, nên lúc nào cũng thắc thỏm hỏi, có muốn đi ăn pizza không, hay là gà rán khoai tây chiên, uống cà phê với ăn mì Ý cũng được. Vài lần như thế thì tôi điên tiết bảo, anh muốn biến cả nhà thành gà công nghiệp hết à? Đoạn tiếp theo là cảnh bà vợ chứng tỏ sự đảm đang thức thời của mình, như đã kể ở trên…

Bây giờ, sau kha khá trải nghiệm, thì chốt lại cuối tuần chồng hay dậy sớm (tức là khoảng hơn 7h sáng!) để chở tôi đi chợ. Tôi ưng cái góc chợ quê be bé hay bày bán bông bí nhà trồng, có trứng gà ta, với mấy con cá đồng tôm sông lớn bé khác nhau. Thêm ít củ khoai lang, bắp nếp hay đậu phộng để ít bữa luộc mang đi làm nhâm nhi. Nhất định phải có cam tươi, đu đủ và chuối, vừa rẻ vừa lành.

Rồi cả nhà chúng tôi ăn sáng trong bếp hoặc lên đồ dắt díu nhau ra quán, cũng đều thấy ổn cả. Chính là mấy cái quán gần nhà mà tôi từng nghi ngại tẩy chay chê mắc rẻ đấy thôi. Nó không tiết kiệm tiền, nhưng đỡ mất thời gian và cả nhà được vài khoảnh khắc thư giãn đông vui, là được!

Tôi không còn tâm lý quá nặng nề chuyện “món ngon thì nhất định phải được chế biến từ bếp nhà mình” nữa. Chỉ cần một bữa canh cua rau đay ăn với cà pháo, đậu hủ mắm tôm là đủ. Tận dụng hàng bánh ướt, mì Quảng hay bò bít tết được tuyển kỹ gần nhà. Có này có kia, vậy mà lại thấy bình yên hơn hẳn. 

Lâu lâu xủng xẻng tôi cho cả nhà đi nếm thử sushi của Nhật, thịt nướng kiểu Hàn Quốc, hay ra ngoài cùng ăn hải sản nướng chẳng hạn. Vừa tiện vừa vui, bọn con nít khá là hào hứng.

Cơm nhà hay cơm hàng không nhất thiết phải lăn tăn cắn đắng nhau. Điều quan trọng nhất là mẹ chúng không còn quá cực đoan, nhìn đâu cũng thấy độc hại lãng phí rồi chê bai chỉ trích dỗi hờn bắt bẻ nữa!

Chuyên gia tâm lý Trương Thị Bích Phượng: Phụ nữ không đơn độc trong bếp

5328341812973276537767198642955881664741376n-3read-only-1552182399016599228764

Bây giờ người ta luôn nghĩ phụ nữ cũng ra ngoài xã hội, làm kinh tế, cũng có địa vị xã hội… có khi hơn địa vị và thu nhập cao hơn đàn ông rất nhiều…

Họ không còn thời gian tổ chức bữa ăn cho gia đình hoặc họ không muốn “mất thời gian” cho việc nhà, thay vì vậy cả nhà chỉ cần ra ngoài ăn là xong bữa. Bếp nhà chẳng khi nào đỏ lửa nếu không có người giúp việc.

Bên cạnh đó, lại có hình ảnh những người phụ nữ hết giờ làm phải lao ra chợ, bận rộn vào bếp, tất bật với việc nhà. Họ mệt mỏi với vai trò “giỏi việc nước, đảm việc nhà” này.

Tuy nhiên, dù hoàn cảnh nào, hôn nhân như căn bếp, ấm lạnh do người giữ lửa. Không quá chú trọng cũng không quá buông lơi căn bếp nhà mình. Nếu chúng ta không nấu được tất cả các ngày trong tuần thì ít nhất mỗi tuần cũng được một hai ngày. Làm sao để chúng ta duy trì đều đặn một cách thoải mái nhất.

Không phải một mình người vợ tất bật lo phục vụ cho cả gia đình. Sẽ đầm ấm biết bao nếu chồng phụ lặt cọng rau, con lăng xăng lấy cái này giúp cái kia để thành quả cả gia đình cùng tận hưởng bên mâm cơm.

Người ta nói “nghèo xem phòng khách, giàu xem nhà bếp”. Nhưng để biết được gia đình đó như thế nào, không phải vô phòng khách, không bước vào phòng ngủ mà nhìn vào căn bếp sẽ thấy được gia đình có nồng ấm hay không, cách bài trí vật dụng của người vợ thế nào, cách tổ chức bữa ăn ra sao, xem nó nồng ấm hay lạnh tanh… sẽ phản ánh được gia đình đó nồng ấm hay lạnh lẽo như căn bếp.

Thạc sĩ văn hóa Hoàng Duẩn: Cần sự đồng hành

dsc00304-2read-only-155218241548610283937

Bếp trong quan niệm của người Việt đó là sự ấm no, yên ấm, hạnh phúc của một gia đình.

Có chị em cho rằng mình đi làm bên ngoài cũng giống đàn ông nên buông hết việc cơm nước. Hay có chị em lại “dài tay”, một mình làm hết mọi chuyện, đi làm về họ lại tiếp tục đầu tắt mặt tối vào bếp.

Khi dọn lên cả nhà ăn xong, người lên giường, người coi tivi, đọc báo… còn mình lại một mình rửa chén, dọn dẹp, lau nhà… như vậy đều không ổn.

Giữ bếp hay buông bếp là do suy nghĩ của mỗi người, thiển nghĩ người phụ nữ không nên cả tuần ôm bếp mà cũng không nên bỏ bếp suốt. Có thể trong tuần chúng ta ăn bên ngoài, nhưng buổi cơm cuối tuần tại gia đình, mẹ là đầu bếp chính chế biến các món ăn mà chồng con thích, chồng phụ rửa chén, lau nhà, con nhặt rau, vo gạo… điều đó sẽ làm gia đình vui vẻ và hạnh phúc hơn.

Nhưng quan trọng là lúc buông hay không buông bếp, người phụ nữ rất cần có sự đồng hành của chồng, con và các thành viên trong gia đình, có như vậy cuộc sống mới thật sự hạnh phúc.

DIỆU NGUYỄN ghi

Nỗi lo "sấp mặt" trong bếp làm dâu ngày tếtNỗi lo ‘sấp mặt’ trong bếp làm dâu ngày tết

TTO – Nhiều nàng dâu cho biết họ ngán tết tận cổ, bởi những ngày vào bếp đến sấp mặt, hết nấu cơm cúng bữa trưa, dọn dẹp rửa chén bát lại tiếp tục nấu bữa cúng cho buổi tối.

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học,

Biết… ‘buông’ cái bếp một chút!



Sưu Tầm: https://tuoitre.vn/biet-buong-cai-bep-mot-chut-20190310084959033.htm

Cả lớp sụt sịt, có bạn nấc lên…

Cả lớp sụt sịt, có bạn nấc lên…,

Cả lớp sụt sịt, có bạn nấc lên... - Ảnh 1.

Lá thư cháu gái gửi bà đang ở nơi “thiên đường” – Ảnh: HOÀNG TÂM

Khi những giai điệu sôi động chúc mừng ngày lễ 8-3 kết thúc cũng là lúc cô giáo Hoàng Thị Tâm lắng lòng lại, chia sẻ món quà quý giá mà những cô cậu học trò của cô mang đến trong ngày đặc biệt.

Đang là giáo viên dạy môn Ngữ văn, chủ nhiệm học sinh lớp 8 tại một ngôi trường phổ thông liên cấp quốc tế ở Hà Nội, ngày 8-3, cô Tâm vào lớp dạy như mọi khi với tiết học kéo dài 40 phút. Nhưng tiết học hôm qua, cô mang theo một nhiệm vụ bí mật: cho học sinh viết ra câu chuyện về bà, về mẹ.

“Ngày 8-3 là ngày quan trọng, người phụ nữ quan trọng nhất trong cuộc đời bạn là ai?”, cô giáo bước vào lớp với câu hỏi không có trong sách giáo khoa. Dưới lớp học vang lên những câu trả lời: là bà, là mẹ.

“Vậy chúng mình cùng nhau chia sẻ điều mình muốn nói nhất, xúc động nhất, cô đọng nhất trong vòng một câu về bà hoặc mẹ của mình. Hãy lắng lại 10 giây trước khi mình nói ra”, cô giáo Tâm đặt ra “đề bài” cho học trò. Rồi cô bắt đầu từ chính bản thân mình nói về người bà: “Nếu như cô không có bà, thì cô cũng không có tuổi thơ”.

Nghe chia sẻ sâu lắng của cô giáo, cả lớp bắt đầu suy nghĩ về câu nói của mình. Bạn nam duy nhất trong lớp mạnh dạn đứng lên chia sẻ cảm xúc về bà: “Cảm ơn bà vì bà đã sinh ra bố của con để con được có mặt trên đời này, cảm ơn bà đã giúp con vượt qua khó khăn, chỉ ra lỗi sai con mắc phải”.

Trong lớp bắt đầu có một vài gương mặt đỏ hoe, có những tiếng sụt sịt vang lên. Có em học sinh đứng lên cảm ơn bà vì “nếu không có bà thì bố mẹ đã chia tay rồi”, có em gửi lời xin lỗi vì khiến mẹ buồn, chỉ mong sao mẹ khỏe mạnh vì mẹ mới sinh em bé rất mệt.

Mỗi khi các em học trò chia sẻ xong, cô giáo cảm ơn, ghi nhận giá trị mà các con đã nhận thấy ở bà, ở mẹ. Trong lớp, tiếng sụt sịt vang lên nhiều hơn.

Cả lớp sụt sịt, có bạn nấc lên... - Ảnh 2.

Cháu trai viết thư cảm ơn bà “vì đã mang bố đến thế giới này” – Ảnh: HOÀNG TÂM

Đến lượt một em học sinh khác đứng lên chia sẻ với những tiếc nấc dài về người bà đã mất, ngày bà còn sống em rất ít được gặp bà, đến khi bà mất mới thực sự cảm thấy thiếu vắng, hối tiếc. Những tiếng nấc dưới lớp học càng lớn dần hơn, cô giáo chuyển sang một phương án mới: truyền tải cảm xúc của mình qua trang giấy. Những đứa trẻ mới lớn lấy ra những tờ giấy trắng tinh, gửi gắm lên đó những tâm tình gửi bà, gửi mẹ.

40 phút trôi qua, 9 lá thư được viết ra (lớp có 10 học sinh, 1 em nghỉ vì ốm – PV). Những nét bút nguệch ngoạc, thậm chí sai chính tả, xóa đi, viết lại… nhưng là những cảm xúc chân thành của người con, người cháu nhận ra được tình yêu thương của bà, của mẹ dành tặng cho mình.

Tuổi Trẻ Online xin trích lược lại những dòng thư của các em:

“Mẹ ơi! Hôm nay là ngày 8-3 và con rất mong muốn được gửi bức thư này cho mẹ. Sống trên cuộc đời này được 13 năm rồi, chắc mẹ là người có ơn nhất với con…

…Không biết mẹ đã mất bao nhiêu thời gian, kiên trì chờ đợi, nuôi nấng con để con trưởng thành như bây giờ. Suốt cuộc đời mẹ, mẹ chưa hề được sống một cuộc đời sung sướng, thoải mái.

Ngày xưa mẹ phải đi làm vất vả để giúp gia đình kiếm tiền. Con xin lỗi mẹ. Không có một tuổi thơ thanh thản như con, đáng lẽ mẹ nên được hưởng những thứ tốt hơn.

Nhiều khi con cũng hư, không nghe lời mẹ, cãi lại mẹ và giá như con có thể rút lại những lời nói không hay, những hành động chưa tốt của con. Con biết là mẹ chỉ muốn khuyên con những điều đúng đắn, giúp con đạt được những ước mơ của con nhưng chắc có lẽ suy nghĩ bảo thủ của con đã chặn đường, còn rất nhiều điều con chưa thể nói được. Nhiều khi, con chỉ muốn nói: CON YÊU MẸ!” (Diệu Anh, 8-3-2019).

Cả lớp sụt sịt, có bạn nấc lên... - Ảnh 3.

Những nét bút nguệch ngoạc nhưng hơn cả là tấm lòng chân thành của những đứa trẻ. Trong thư, đứa trẻ này viết cho ngoại và mẹ: “Đừng bao giờ rời xa con” – Ảnh: HOÀNG TÂM

Bà kính yêu của cháu!

Hôm nay là ngày mùng 8 tháng 3 đấy bà ạ. Cháu xin lỗi vì không thể ở bên bà ngay lúc này. Hôm nay cháu đã làm thiệp tặng mẹ, và cả bà nữa. Giá như bà có thể nhận lấy nó. Và giá như cháu có thể được gặp và tặng hoa cho bà như ngày 8-3 năm ngoái.

Bà ơi, có nói bao nhiêu cũng không kể hết được tình thương của bà dành cho cháu. Cháu thật may mắn khi từ nhỏ được sống trong tình yêu thương vô bờ bến của cả mẹ và bà, 2 người phụ nữ vĩ đại của cháu…

…Đến tận bây giờ, cháu chỉ ước được nghe bà mắng một lần nữa, được bà dạy dỗ, được bà chăm sóc, được ôm bà một cái.

Bà ơi, ở trên thiên đường, bà hãy sống thật tốt nhé. Cháu yêu và biết ơn bà nhiều lắm. Bà luôn là người phụ nữ vĩ đại của cháu dù có thế nào đi chăng nữa.

Bà yêu của cháu, cháu yêu bà rất nhiều!

Cháu gái lớn của bà: Thiên Trang”.

Cả lớp sụt sịt, có bạn nấc lên... - Ảnh 4.

Lời xin lỗi, lời cảm ơn được nói ra khiến những đứa trẻ biết trân quý thời gian được ở bên mẹ, bên bà – Ảnh: HOÀNG TÂM

Khơi gợi cảm xúc chân thật

Ngày 8-3, món quà cô giáo Tâm nhận được là đã khơi gợi được cho học sinh cảm xúc chân thật tận đáy lòng, giúp các em biết trân trọng, nói ra cảm xúc của mình và biết lắng nghe những cảm xúc thật của bạn mình.

“Sản phẩm tôi được nhất hôm nay không phải là những lá thư về trao cho bố mẹ, ông bà các con đâu, mà lớn nhất là cho các con có được cơ hội nhìn lại một cách tĩnh lặng về những giá trị vô cùng quan trọng trong cuộc sống của các con. Không chỉ là một câu nói: “con yêu bà lắm”, “con yêu mẹ lắm”, điều quan trọng là cho các con thấy điều nhân bản nhất của con người, giúp các con biế trân quý hiện tại”, cô giáo Hoàng Thị Tâm bày tỏ.

Ngay sau tiết học đặc biệt, có một em học sinh viết ngay một lá thư cảm ơn cô giáo Tâm luôn dành thời gian ở bên học trò, lo lắng cho các em “như một người mẹ vậy”.

la thu 7

Lá thư học trò gửi cảm ơn cô giáo Tâm – Ảnh: HÀ THANH

Tại ngôi trường cô đang theo dạy thường tổ chức các hoạt động tri ân vào các ngày lễ như 20-10, 8-3, 20-11 là những hoạt động nhân văn mà nhà trường hướng đến.

“Các con đang trưởng thành, nếu mình khơi gợi đúng thời điểm, đúng nỗi niềm của các con đang chất chứa thì có thể chuyển hướng được những suy nghĩ có thể hơi tiêu cực thành suy nghĩ tích cực, hoặc cho các con điều gì đó để bám víu vào vì lứa tuổi này các con đang chông chênh”, cô Tâm chia sẻ.

8-3, học trò nghĩ gì về mẹ?8-3, học trò nghĩ gì về mẹ?

TTO – Nhân ngày 8-3, cô Nguyễn Thị Ánh Huệ – giáo viên chủ nhiệm lớp 7/3 Trường THCS Nguyễn Du, Q.1, TP.HCM – đã dành tiết chủ nhiệm để cho học sinh viết thư ‘Gửi người phụ nữ tôi yêu’.

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học, Cả lớp sụt sịt, có bạn nấc lên…

Sưu Tầm: https://tuoitre.vn/ca-lop-sut-sit-co-ban-nac-len-20190309085322806.htm

‘Hoa xương rồng’ Trần Trà My đưa ‘Tin vào điều tử tế’ đến trại giam

‘Hoa xương rồng’ Trần Trà My đưa ‘Tin vào điều tử tế’ đến trại giam

,

Hoa xương rồng Trần Trà My đưa Tin vào điều tử tế đến trại giam - Ảnh 1.

Trần Trà My (trái) gặp gỡ những người đồng cảnh tại Đà Nẵng cùng truyền đi thông điệp tử tế – Ảnh: ĐOÀN NHẠN

Tin vào điều tử tế là tập truyện ngắn thứ tư của cô gái người Quảng Trị bị khuyết tật vượt qua nghịch cảnh để thực hiện ước mơ. Đây là tập sách tiếp nối sau tuyển tập truyện ngắn Yêu trên từng ngón tay ra mắt tháng 6-2013, Giấc mơ đôi chân thiên thần tháng 7-2009 và Chúng ta là mùa xuân ra mắt vào tháng 7-2010.

Trần Trà My cho biết cô đang thực hiện dự án Mang sách vào trại giam. Cô đã thực hiện suốt thời gian từ khi Tin vào điều tử tế xuất bản, nhưng ý nghĩ đưa những câu chuyện tử tế đến tay phạm nhân đã được nhen nhóm từ khi cô viết cuốn sách này.

Hoa xương rồng Trần Trà My đưa Tin vào điều tử tế đến trại giam - Ảnh 2.

Trà My cùng hát giao lưu những bài hát truyền niềm tin yêu vào cuộc sống – Ảnh: ĐOÀN NHẠN

Trà My chia sẻ, khi cô nói về mong muốn của mình, nhiều người cho rằng rất khó, nhưng cô vẫn quyết tâm và tin sẽ làm được. Trà My bắt đầu liên hệ với các trại giam ở khắp nơi, với mong muốn “tưới những giọt nước” vào mầm tử tế còn lại trong tâm hồn của những con người từng lầm lỡ. Một vài nơi ủng hộ cô.

Hiện Trần Trà My đã đưa 200 cuốn sách đến trại giam số 6 (Nghệ An), trại giam Xuyên Mộc (Bà Rịa – Vũng Tàu) và hai trại giam ở Quảng Trị, qua sự giúp sức của bạn bè và độc giả. Trà My vui mừng thông báo đang chuẩn bị đưa sách đến hai trại giam nữa.

Hoa xương rồng Trần Trà My đưa Tin vào điều tử tế đến trại giam - Ảnh 3.

Đưa sách “Tin vào điều tử tế” vào trại giam ở tỉnh Quảng Trị – Ảnh: FBNV

“Bây giờ thế hệ trẻ phạm tội rất nhiều. Khi thấy người phạm tội, tôi rất xót xa. Càng xót xa hơn khi nhiều người nhìn họ và chỉ thấy mỗi việc họ làm, chỉ phê phán những việc xấu họ gây ra, rằng họ đã giết người, rằng họ là sát nhân, họ là kẻ xấu, nhưng không ai lắng nghe tại sao họ làm thế. Tôi có một ước muốn lớn là được đến trại giam và giao lưu với phạm nhân. Tôi mong được nghe họ chia sẻ”, Trà My nói.

Cô nói thêm: “Tôi tin người xấu không phải vì họ xấu, mà họ bị tổn thương trong tiềm thức, không biết cách chữa lành. Họ rơi vào bế tắc, không ai giúp, và họ buộc phải làm điều xấu. Tôi mong có thể tưới những giọt nước bé xíu, giúp họ thay đổi, thấm dần những hạt mầm đó và nảy nở những điều tử tế trong con người các phạm nhân”.

Hoa xương rồng Trần Trà My đưa Tin vào điều tử tế đến trại giam - Ảnh 4.

Trà My ký tặng sách cho độc giả miền Trung chiều tối 9-3. Nhiều đồng hương của cô tại buổi giới thiệu sách xúc động đến bật khóc khi thấy hình ảnh cô gái nhỏ nhắn năm nào nay đã làm được điều không tưởng – Ảnh: ĐOÀN NHẠN

Trà My cho biết cô viết vì trách nhiệm của mình với xã hội, trách nhiệm với bản thân cô. Nhưng trăn trở lớn nhất của cô gái khiếm khuyết là làm sao để có được kiến thức, trải nghiệm về xã hội để viết được cuốn sách Tin vào điều tử tế đậm tính xã hội.

Cô đã chọn đi nhiều để trải nghiệm xã hội. “Tôi đi máy bay, họ gây khó khăn. Tôi đi taxi, họ nhìn thấy tôi là không đón. Họ kỳ thị tôi. Nhưng cũng có rất nhiều người tử tế với tôi… Tất cả những trải nghiệm đó là chất liệu thực mà tôi mang vào cuốn sách”, Trà My cho biết.

Tin vào điều tử tế là tập truyện ngắn dày hơn 100 trang đang được độc giả truyền tay nhau trong suốt mấy tháng nay. Cuốn sách viết về những câu chuyện nổi cộm của xã hội trong vòng bốn năm qua, được Trần Trà My viết lên sau những chuyến đi trải nghiệm, gặp gỡ phỏng vấn những nhân vật có thật trong cuộc sống.

Bằng lối viết ngắn gọn súc tích và có đôi chút thẳng thắn, Tin vào điều tử tế đã chạm đến trái tim của rất nhiều độc giả trên khắp cả nước với gần 7.000 cuốn sách được bán ra chỉ sau 6 tháng xuất bản.

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học,

‘Hoa xương rồng’ Trần Trà My đưa ‘Tin vào điều tử tế’ đến trại giam



Sưu Tầm: https://tuoitre.vn/hoa-xuong-rong-tran-tra-my-dua-tin-vao-dieu-tu-te-den-trai-giam-20190309183910974.htm

Miệt mài với củ khoai

Miệt mài với củ khoai,

Miệt mài với củ khoai - Ảnh 1.

Anh Việt với sản phẩm bánh làm từ khoai lang – Ảnh: MINH TÂM

Những chiếc bánh đa sắc màu từ thảo mộc chẳng những kích thích vị giác mà còn góp thêm giá trị dinh dưỡng cho người dùng.

Ông TRƯƠNG ĐẶNG VĨNH PHÚC (giám đốc Sở Kế hoạch – đầu tư tỉnh Vĩnh Long)

Nhiều lần đi công tác về vùng đất Bình Tân, nơi được mệnh danh là “vương quốc khoai lang” của tỉnh Vĩnh Long, anh Việt cứ trăn trở với hình ảnh bà con nông dân một nắng hai sương nhưng giá nông sản lại trồi sụt thất thường, có khi giá khoai tụt dốc thê thảm khiến chủ ruộng lao đao.

Miệt mài với củ khoai

Tại sao bà con làm nghề nông vất vả cực nhọc nhưng cứ như đánh bạc khi phụ thuộc vào thị trường lên xuống bấp bênh? Tại sao mình không làm điều gì đó để nâng cao giá trị tài nguyên bản địa cho bà con quê mình? 

Những câu hỏi tại sao cứ bám lấy vị phó giám đốc 36 tuổi này. Rồi anh Việt tự tìm câu trả lời: “Mình có thể chế ra những dòng thực phẩm làm từ nguyên liệu khoai lang, là cách để nâng số lượng khoai lang tiêu thụ lên, tăng giá trị cho củ khoai cũng như tạo ra những dòng bánh độc đáo cho quê hương”.

Nghĩ là làm, anh Việt quyết định tận dụng lợi thế đam mê ẩm thực, khéo nấu nướng khi sử dụng hầu hết các loại: khoai lang vàng, khoai lang sữa, khoai lang mỡ tím, khoai lang bí đỏ… để chế biến khoai thành những dòng thực phẩm vừa mang phong cách hiện đại vừa vẫn giữ nét truyền thống. 

Trong khi làm, anh nghĩ món ăn muốn cuốn hút người thưởng thức thì phải đa sắc màu, nên đã tìm tòi kết hợp khoai với các loại thảo mộc khác như hoa đậu biếc, cải bó xôi, củ dền, bí đỏ, gấc… để tạo ra màu xanh, đỏ, tím, vàng, cam… vừa trông rất bắt mắt, hấp dẫn, vừa góp thêm giá trị dinh dưỡng cho những cái bánh khoai lang.

Cứ vậy, sáng đi dạy, tối tối anh Việt mày mò thử nghiệm, có khi đến 2-3 giờ sáng. Và anh trải qua vô số lần thất bại, khi thì sản phẩm làm ra bị nhão hoặc bở, hay không dai, lúc thì hương vị khó ngửi. Không nản, anh Việt từng bước điều chỉnh, thay đổi công thức nấu nướng, tỉ lệ pha trộn, hàm lượng giữa khoai với các thành phần khác. 

Sau mấy mươi lần thất bại, anh đã cho ra đời những dòng sản phẩm: bánh canh khoai lang, bánh tai heo, chè ỷ khoai lang… với đủ sắc xanh, tím, đỏ, vàng, cam đã được chế biến dưới dạng tươi và khô rất tiện dụng.

Không dừng lại ở đó, anh Việt lại tiếp tục tính toán cho củ khoai quê mình: “Phải làm ra loại bánh mà người lớn và con nít đều thích. Bánh có thể dùng cho những ngày lễ tết, cưới hỏi, giỗ quải, bánh làm quà cho người phương xa; bán ở siêu thị cũng như ở những gánh hàng rong đường phố đều được”.

Vậy là anh lại xoay như con thoi, hết đứng dạy ở giảng đường, rồi trong phòng thí nghiệm của khoa công nghệ thực phẩm của trường đến gian bếp ở nhà. Để rồi bánh hộp khoai lang ra đời với những cái bánh tròn nhỏ xinh xinh, được đính trên đó bông hoa hoặc chữ cái.

Bánh rất bùi, béo, dẻo thơm, ngon ngọt với nhân đậu hoặc nhân dừa giống bánh ít nhưng hương vị ngon hơn nhiều, đủ sắc màu rất bắt mắt, lại ít dùng dầu nên khi ăn tháo vỏ sẽ không dính tay. 

Bánh được gói bằng lá dừa, đóng hộp nhỏ vuông vức hoặc hình hộp tam giác, nhìn dân dã nhưng không kém phần sang trọng khi đính trên hộp những nhãn hiệu logo hiện đại.

Anh Việt chia sẻ: “Trong quá trình làm, tôi mời các đồng nghiệp và các em sinh viên trong trường dùng thử, theo sự góp ý của mọi người, tôi điều chỉnh hình thức cũng như mùi vị của bánh để phù hợp đại trà hơn. 

Với giá thành của bánh, tôi cũng tham khảo, tính toán sao cho mỗi cái bánh hộp khoai lang chỉ 5.000 đồng để người mua có thể mua lẻ một vài cái nhâm nhi, hoặc mua một vài chục về dùng trong gia đình hay làm quà tặng người thân. Tôi cũng mong sẽ đưa bánh hộp khoai lang vào được mâm quả ngày cưới thay thế bánh phu thê”.

Những món ăn độc đáo cho quê hương

Anh Việt cho biết mình sẽ cung ứng các dòng sản phẩm làm từ khoai lang ra thị trường, trong đó bánh hộp khoai lang sẽ là chủ lực. Và hiện cũng có vài doanh nghiệp, đơn vị đang ngỏ ý muốn hợp tác cũng như đặt vấn đề muốn nhận chuyển giao công nghệ làm bánh khoai lang này với anh.

Anh Việt trải lòng: “Trước mắt sẽ thành lập một xưởng sản xuất bánh hộp khoai lang tại Trường cao đẳng Cộng đồng Vĩnh Long để các bạn sinh viên thực tập, và sẽ tuyển một số sinh viên làm việc bán thời gian để các bạn có thêm tiền trang trải việc học”. Anh cho biết sẽ giới thiệu dòng sản phẩm này đến các siêu thị, điểm du lịch, các cửa hàng nằm ven quốc lộ, các dịch vụ đám tiệc, đối tác của trường trong dịp lễ, tết.

Đồng thời, anh Việt sẽ thiết kế một cửa hàng kết hợp dịch vụ ăn uống với sản xuất thủ công. Cửa hàng sẽ là nơi các em học sinh cùng tham gia làm việc nhóm, cũng như các thành viên trong gia đình, bạn bè thư giãn, vun đắp thêm tình thân khi cùng quây quần làm bánh và thưởng thức những dòng bánh khoai lang do chính mình làm ra.

Anh Việt hi vọng dòng bánh hộp sẽ mở ra thị trường tiêu thụ cho củ khoai lang cũng như góp phần đưa thêm vào danh sách những món ăn độc đáo cho quê hương Vĩnh Long.

bk

Các loại bánh làm từ khoai lang – Ảnh: MINH TÂM

Tháng 12-2018, ý tưởng dịch vụ thức ăn, nước uống kết hợp hướng dẫn làm sản phẩm thủ công của thầy giáo Nguyễn Thanh Việt đã đoạt giải nhì (không có giải nhất) ở cuộc thi khởi nghiệp Đồng bằng sông Cửu Long. Chương trình do Phòng Thương mại và công nghiệp Việt Nam (VCCI) chi nhánh Cần Thơ chủ trì và thực hiện, với sự phối hợp của UBND các tỉnh thành miền Tây và thành viên Mạng lưới khởi nghiệp khu vực này.

Cô gái trẻ khởi nghiệp với cà phê thổ cẩmCô gái trẻ khởi nghiệp với cà phê thổ cẩm

TTO – Kết hợp giữa cà phê với nghề thủ công mỹ nghệ của đồng bào Tây Nguyên, cô gái phố núi Pleiku Phan Thùy Nhật Hạ (32 tuổi) đã khởi nghiệp với mô hình khác biệt: cà phê Củi đựng vào túi thổ cẩm, tặng kèm phin pha cà phê gốm sứ.

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học, Miệt mài với củ khoai

Sưu Tầm: https://tuoitre.vn/miet-mai-voi-cu-khoai-20190309112030847.htm

Thư tay, có phải bây giờ là thói quen ‘sến sẩm’?

Thư tay, có phải bây giờ là thói quen ‘sến sẩm’?

,

Thư tay, có phải bây giờ là thói quen sến sẩm? - Ảnh 1.

Ngày nay ít người có thói quen gửi thư tay – Ảnh: K.XUÂN

Tôi chưa từng nghĩ có ngày những bức thư sẽ là câu chuyện gây ngạc nhiên trên Facebook. Thế nhưng một ngày mệt mỏi như hôm nay, mở vài lá thư cũ ra đọc, thấy mình vui và thật sự hạnh phúc.

K.X.

“Chúc người yêu một ngày vui vẻ và hạnh phúc. Yêu em” – đó là những lời bình dị trong cánh thiệp mà tôi nhận được từ người yêu mà bây giờ là chồng của tôi cách đây 10 năm.

Đời người qua những bức thư

Một buổi sáng mùa xuân, Hà Nội vẫn còn trong cái se lạnh, tôi mở tủ để tìm một cuốn sách cũ. Góc nhỏ đó cũng là nơi cất giữ hàng trăm lá thư và những cánh thiệp của tôi – người phụ nữ U-30 sống hiện đại nhưng luôn thiết tha với những kỷ niệm.

Tôi rút ngẫu nhiên trong đống thư đó ra một lá rồi đọc, vừa đọc vừa cười giòn tan như được trở lại với tuổi 18.

Đó là bức thư của một người bạn học ngành giao thông gửi đến với những lời lẽ ngọt ngào nhưng có nhiều lỗi chính tả được người nhận thư khi đó lấy bút đỏ gạch chân rất nhiều.

Như muôn vàn lá thư của gần 20 năm trước, mở đầu thư luôn là: “Bạn phương xa và nhớ nhiều”, kết thúc thư là những dòng thơ tình kiểu thơ “con cóc”.

Trong xấp thư vài trăm cái có nhiều bức đã hoen mực, nhiều bức hắc mùi bởi những lá thư được gửi lúc đó đã được người gửi ướp hương. Có một tập thư khoảng 30 bức của một người bạn giờ công tác trong một đơn vị của Bộ Quốc phòng.

Chữ nghĩa đều tăm tắp, thư qua thư lại rất nhiều nhưng chưa một lời tỏ tình nào được nói ra. Sau này khi cả hai đã lập gia đình, sinh con cái, những câu chuyện về thời 18 tuổi lại được mang ra kể thật xúc động bởi thứ tình cảm trong sáng, ngây thơ đó.

Có một vài lá thư trong veo của thời sinh viên đói ăn, thiếu mặc và thời gian thì có thừa đến từ một người mà tôi thậm chí chẳng nhớ tên nhớ mặt. Khi cẩn thận đọc lại những lá thư đó mới biết đó là một sinh viên ở Học viện An ninh gửi đến.

Chuyện kể rằng khi đó tôi thường đạp xe đến Học viện An ninh để thăm một người bạn thân học ở đó. Học viện An ninh là nơi người ngoài không thể tự ý vào trong, thời điểm năm 2003 khi mà điện thoại di động, Internet còn chưa có thì đến gặp bạn chỉ có cách là nhờ các sinh viên đi qua đi lại ngoài cổng chạy vào tìm hộ.

Cả ba lần tôi ngồi chờ bạn ở cổng trường thì Đ.P.H. đều gặp và xin được đi gọi bạn hộ. Và thế là có một tình bạn đã được gây dựng giữa H. và tôi qua những lá thư tay, thật trong trẻo và hồn nhiên.

Còn ai viết những dòng thư tay?

Giữ lại những bức thư, tấm thiệp, những cuốn sổ lưu bút… là một thói quen của tôi từ khi còn bé. Cũng như bao người khác, tôi có một thời gian dài đi trọ học từ lớp 12 cho đến khi học đại học trong những căn phòng chỉ 8-10m2.

Cho đến năm 28 tuổi khi sở hữu căn nhà đầu tiên thì trước đó tôi đã phải chuyển qua 16-17 phòng trọ. Thế nhưng sách, sổ ghi chép, thư tay, thiệp… là những thứ tôi luôn mang theo và cất giữ cẩn thận.

Những năm gần đây khi công nghệ phát triển, bạn bè, người yêu, vợ chồng, đối tác thường trao đổi với nhau qua thư điện tử…, rất ít người còn lưu giữ hay có thói quen gửi thư tay, thiệp chúc mừng như 20-30 năm trước.

Nhiều người có thể nghĩ rằng thói quen của tôi thật “sến sẩm”, thời này làm gì có ai còn viết thư tay, tặng thiệp hay giữ lại những điều đó cho chật tủ.

Thế nhưng thật ngạc nhiên và thú vị khi tôi biết rằng với nhiều người ở ta hay ở các nước phương Tây, thói quen viết thư tay, tặng thiệp, tặng ảnh gia đình lại không chỉ là chuyện của quá khứ mà vẫn là hiện tại.

Xã hội có phát triển đến đâu thì tình cảm con người là thứ trân quý nhất. Có nhiều cách để gửi trao, lưu giữ lại những kỷ niệm đó. Với tôi, cách gửi và lưu giữ những bức thư, tấm thiệp hay những món quà nhỏ là điều tuyệt vời.

Trao gửi yêu thương

Năm 2011 khi tôi làm đám cưới, ông bà thông gia của bố mẹ chồng tôi là một gia đình người Pháp ở thành phố Lyon đã gửi cho chúng tôi một món quà nhỏ và một bức ảnh đại gia đình họ. Đằng sau bức ảnh hạnh phúc đó là những dòng chữ yêu thương chúc cho hạnh phúc của vợ chồng tôi.

Khi nhận món quà, tôi thực sự bất ngờ và hỏi chồng: Đến giờ người Pháp vẫn có thói quen tặng ảnh gia đình họ và thiệp cho người khác hả anh?

Chồng tôi là một người từng có nhiều năm học tập tại Pháp, làm việc ở nước ngoài nhiều, anh nói “chưa bao giờ việc đó thay đổi”. Anh kể thêm rằng khi những đứa cháu của anh ở Pháp được sinh ra, việc đầu tiên cha mẹ chúng làm là gửi một tấm ảnh của em bé đến họ hàng, người thân với những thông tin về em bé để

mọi người cùng chúc phúc. Người thân cũng sẽ gửi những tấm thiệp chúc mừng đến hòm thư của gia đình em bé mới sinh.

Em gái tôi – tình nguyện viên cho một tổ chức phi chính phủ đang làm việc tại Anh – cũng thường cho tôi xem những tấm thiệp, thư tay mà bạn bè em từ khắp nơi trên thế giới gửi tặng vào các dịp lễ.

Đó có thể là một tấm thiệp gửi những lời yêu thương, có thể là một dụng cụ nhà bếp được khắc lên nhiều lời chúc, thậm chí là một bức ảnh được làm thủ công cầu kỳ ghi lại khoảnh khắc của những người bạn với nhiều lời đẹp đẽ ở phía sau.

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học,

Thư tay, có phải bây giờ là thói quen ‘sến sẩm’?



Sưu Tầm: https://tuoitre.vn/thu-tay-co-phai-bay-gio-la-thoi-quen-sen-sam-20190309100231962.htm